Thursday, November 14, 2019



Từ bài chia sẻ trên trang FB Bung @thestory.vn

Nếu có gì đó nhớ nhất suốt từ buổi làm việc cho tới bữa cơm trưa với ông Thuận Phạm, một trong ba người quyền lực nhất của tập đoàn Uber, chính là cách dùng tiếng Việt của ông. Ông dùng một thứ tiếng Việt kiểu xưa, nền nã, chậm rãi và nói đúng từ mình cần dùng. Mấy ngày xôn xao từ Bắc tới Nam, ông có những ngày hiền lành nhất tại Đà Nẵng, khi sáng thứ dậy ngắm biển, hít thở khí trời và không có lịch làm việc liên tục gì mấy. Ông hay nhắc lại định nghĩa về bản thân mình đến ba lần, để chắc rằng mọi người đều nhớ đến nó: “Tôi chỉ là một người bình thường, với một chút may mắn và rất nhiều siêng năng. Thật đó, vì nếu tôi không đi làm cho Uber, thì chẳng ai quan tâm tới tôi, nhưng mà tôi vẫn luôn luôn là tôi đó thôi. Nên đâu cần phải ồn ào gì khi mà mình đi làm cho chỗ này hay chỗ khác. Tôi thích được làm ở những hãng nhỏ, vì như vậy mới có nhiều không gian cho mình làm việc. Tôi từng quản lý vài ngàn người, xong nhận lời chuyển sang làm công ty có vài người, cũng không sao, vì tương lai là do mình tạo ra, may mắn cũng do mình tạo ra, chứ không phải do người khác mang lại đâu”.

Ông cười rất hiền, và bảo: “Đồ ăn Việt Nam ngon quá chừng. Tôi phải chờ 17 năm mới được về ăn đồ ăn xứ mình, nhưng lần tiếp theo sẽ nhanh lắm. Vì tôi già rồi, làm thêm nữa cũng không quan trọng lắm, thứ quan trọng nhất mà mình có được là cái đầu, lỡ chết đi thì cũng hơi uổng, nên phải tranh thủ chia sẻ cho mọi người trẻ quê mình được chút nào thì hay chút đó”.
“Làm thế nào để tạo ra may mắn?” – “À, có một từ thôi: thành tâm!”. Đó là một từ mà lâu rồi không mấy ai dùng, nên để chắc ăn thì tra nhanh từ điển: có tình cảm chân thật, xuất phát tự đáy lòng. “Vì tôi thích làm những thứ mình giỏi, có thể tạo ra giá trị cho nhiều người, chứ không bao giờ muốn tham gia các công ty quá lớn, vì lúc nào cũng nhiều câu chuyện đấu đá nội bộ, đau đầu lắm”. Ông chậm rãi ăn thử món bánh quy làm bằng dế của các chàng trai trẻ Đà Nẵng, hỏi dồn: “Là con dế thiệt xay ra làm bánh hả? Bao nhiêu phần trăm là dế? Có nghiên cứu thành phần hết chưa? Có đem theo dư hộp nào không bán cho tôi mang về Mỹ cho ở nhà ăn thử được không?”. Ánh mắt hào hứng và nhiệt thành của ông làm mọi người bật cười. Ông kể, hồi đó đi học, ông không chỉ là người học hành siêng năng, mà còn siêng chơi thể thao, siêng làm ký giả của tạp chí trong trường, siêng làm cái này, cái kia để mình có nhiều kỹ năng sống hơn và để cho đời mình cân bằng hơn, nên nghe những thứ mới như vậy thì ông thích lắm…
Ra về, mọi người mới phát hiện, mỗi cái danh thiếp của ông Thuận đều… khác nhau, và đó có lẽ là thứ cầu kỳ nhưng đầy sáng tạo nhất mà ông mang lại cho những người tình cờ gặp gỡ trên đường dài của mình.