Sunday, September 29, 2019

Bỏ đa ngôn (bỏ nói nhiều)
Bệnh từ miệng vào, họa từ miệng ra. Chúng ta càng nói nhiều lại càng dễ hớ hênh.
lời không cần nhiều, người biết nói chuyện luôn nói những lời thích đáng vào thời cơ thích đáng

Bỏ khinh ngôn (bỏ lời nói dễ dãi)
"Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy": Một lời nói ra, bốn ngựa khó đuổi. Lời nói không thể nói dễ dàng, nếu thay đổi lời đã nói, chi bằng không nói. Lời không được hứa dễ dàng, nếu hứa rồi lại thay đổi, chi bằng đừng hứa.
Nếu cứ tùy tiện phát ngôn một cách dễ dãi mỗi khi gặp chuyện thì sớm muộn cũng mang họa vào thân, đánh mất chữ Tín quan trọng trước mặt người khác.

Bỏ cuồng ngôn (bỏ lời nói ngông cuồng)
Không biết thì tuyệt đối không nói bậy nói càn, rồi sẽ phải hối hận.
Cuồng ngôn sẽ gây chú ý, gây căm ghét, và rất dễ gây ra tai họa.

Bỏ trực ngôn (bỏ lời nói thẳng thừng)
Không nên nói thẳng, nói phũ phàng mà không buồn che đậy hay nghĩ đến hậu quả sẽ xảy ra sau đó kẻo rước thêm phiền toái về mình.
Nói trực tiếp, nói thẳng nhưng cũng nên nhẹ nhàng, mềm mỏng một chút để thể hiện sự tôn trọng người khác.

Bỏ tận ngôn (bỏ nói lời đoạn tuyệt)
Nói chuyện đôi khi phải hàm súc xúc tích, đừng nói mà không chừa đường lui cho chính mình.
Có những việc biết hết cũng không cần nói hết, như vậy vừa cho người khác cơ hội thể hiện, cũng vừa tích chút khẩu đức cho bản thân.
Có những chuyện phê bình không cần khắt khe. Khoan dung, độ lượng với người khác một chút cũng là cách thể hiện phẩm tính của người tiên phong bản lĩnh.

Bỏ lậu ngôn (không nói lộ chuyện, bí mật của người khác)
"Thiên cơ không thể tiết lộ" là lời dạy từ xưa.
Cổ nhân có câu: Sự dĩ mật thành, ngôn dĩ lậu bại (chuyện thành do giữ bí mật, nói lộ chuyện dễ gây ra thất bại).
Khi tình cờ biết được bí mật của người khác cũng tuyệt đối không được tiết lộ, đây là vấn đề nhân phẩm và nguyên tắc làm người, nó cũng dễ gây ra hậu quả nghiêm trọng, thậm chí là họa sát thân.

Bỏ ác ngôn (không nói lời độc địa)
“Đao cắt dễ lành, ác ngôn khó phai". Không nói những lời vô lễ và độc ác để làm tổn thương người khác vì đôi khi, lời nói là hung thủ giết chết trái tim.


Bỏ căng ngôn (không nói lời kiêu căng, ngạo mạn)
Lão Tử nói: "Tự phạt giả vô công, tự căng giả bất trưởng", mang nghĩa là: Người tự mình khoe khoang trái lại không được khen thưởng gì, người tự đề cao bản thân sẽ không có tiền đồ.
Nói chuyện, không nên kiêu ngạo tự mãn, tự cho mình là đúng. Tự kiêu tự khen là hành động của kẻ không có phẩm tính và khuyết thiếu tự tin.


Bỏ sàm ngôn (không bịa đặt, đơm chuyện)
Đơm đặt chuyện thị phi hại người, nhận quả báo hủy nát miệng lưỡi. Mọi chuyện đều có nhân quả, nên càng ly gián, khích bác người khác sau lưng, lại càng hủy hoại vận mệnh của chính mình.

Bỏ nộ ngôn (bỏ lời nói trong lúc tức giận)
Lúc tức giận không nên nói gì cả, vì lời nói được nói ra lúc nóng giận thường không được suy xét kỹ lưỡng dễ khiến sẽ làm tổn thương mình và người khác.